Chọn mực cho bút máy

18/03/2017
bởi Nguyễn Công Danh

Tất cả chúng ta đều uống rượu, dù ít hay nhiều, và phần lớn trong chúng ta cũng biết rằng các nghi thức như chạm ly không phải tự nhiên mà có.

Con người có 5 giác quan và muốn sử dụng cả 5 giác quan ấy vào việc thưởng thức những sản phẩm mà mình tạo ra - từ vật chất tới tinh thần, trong đó có rượu. 

Rượu phải có màu đẹp (thỏa mãn con mắt), mùi thơm (thỏa mãn cái mũi), vị ngon (thỏa mãn cái lưỡi); ly/tách phải đẹp, cầm phải "sướng tay". Và cuối cùng, để phục vụ nhu cầu của cái tai, người ta nghĩ ra việc chạm ly, tạo ra tiếng leng keng vừa thân ái vừa khiêu khích.

Tất nhiên không phải mọi thứ đều có thể thưởng thức bằng 5 giác quan, nhất là vị giác thường chỉ có thể sử dụng trong chuyện ăn uống, nhưng về cơ bản, con người luôn luôn tìm cách kích thích các giác quan đến mức cao nhất để "sướng".

Ăn chơi hưởng thụ mà không "sướng" thì dẹp luôn cho đỡ mất thời gian. Điều đó đúng trong mọi thú chơi, kể cả chơi bút. Vấn đề chỉ là chơi thế nào cho "sướng" thật sự.

Bài này sẽ nói về chuyện "sướng" với mực.

Mực là thứ không thể thiếu trong thú chơi bút. Tất nhiên rồi, không có mực thì bút lấy gì mà thể hiện chất lượng. Cây bút cốt ở cái ngòi, mà ngòi tốt hay dở chủ yếu nằm ở nét mực nó tạo ra, thế nên không có mực thì mọi chuyện chấm hết.

Giống như trong mỹ thuật, nét vẽ đẹp phải được tôn vinh bằng màu sắc (xin đừng hiểu nhầm rằng màu sắc tươi tắn mới đẹp vì tông màu trầm buồn có cái đẹp riêng), trong chuyện viết lách nói chung và mỹ tự pháp nói riêng, người ta cũng cố gắng dùng mực để tạo thêm cái hồn cho chữ.

Thế là càng ngày mực càng có nhiều màu sắc và "tính năng" khác nhau. Có loại chảy nhanh, có loại chảy chậm, có loại shading mạnh, có loại shading yếu, có những loại có thể pha trộn dễ dàng để tạo thành màu mới,... 

Người viết có thêm lựa chọn để thể hiện mình trong mỗi nét chữ, người đọc thì được mãn nhãn khi nhìn vào trang giấy. Và thông điệp - nói phóng đại một chút - có hồn, có cảm xúc hơn.

Chẳng hạn, khi viết thư tình, toàn lời ngọt ngào lãng mạn thì những màu mực dịu dàng, thường là các màu tím (tượng trưng cho sự thủy chung - nghe có vẻ hơi sến), sẽ cho người ta nhiều cảm xúc hơn là một màu "chói lóa" kiểu như màu da cam hay xanh lá tươi.

Ngược lại, những ghi chép dài dòng, nhàm chán như sổ sách thì chắc chắn nên dùng mực đen sẫm, rõ ràng, mạnh mẽ và ít bay màu. 

Một người thích chép thơ lục bát hẳn phải thích những sắc màu trầm lắng, ôn hòa. Nhưng người mê thơ tự do hiện đại nhiều khả năng sẽ muốn dùng màu sắc mạnh khi chép những câu yêu thích vào sổ tay.

Dĩ nhiên việc chọn màu gì, hãng nào không chỉ đơn thuần là vì lý do cảm xúc. Yếu tố kỹ thuật cũng rất, rất quan trọng.

Ở Việt Nam, màu xanh đen Waterman là một trong những màu mực phổ biến nhất. Nhưng những khách hàng khó chịu vì tình trạng bay màu vô tội vạ của loại mực này cũng phổ biến không kém, thậm chí còn hơn. 

Mức độ phai màu của mực - đó là một trong những yếu tố được tính đến đầu tiên. Hãy tưởng tượng, bạn làm thơ tặng tình nương (hoặc tình lang), sau ba ngày bạn mới hoàn thành "tác phẩm" và gửi đi trong một phong thư dán tem kiểu truyền thống. Đến khi "đối tượng" mở ra thì những dòng chữ đã chẳng còn rõ là màu gì nữa. Có vẻ không được lãng mạn cho lắm! 

(Ngay cả nếu chỉ ký hợp đồng thì bạn cũng khó mà vui được khi chữ ký bị mờ đến mức đem photo để công chứng thì chữ ký gần như không tồn tại)

Một vấn đề nghiêm trọng khác là một số loại mực có khả năng "bám" lên lớp vỏ bằng nhựa trong suốt của những cây bút demonstrator, làm hỏng luôn câybút (nếu thay mực màu khác vào thì trông rất xấu và cũng không thể thấy dòng mực óng ánh bên trong thân bút như trước) - lưu ý rằng demonstrator phần lớn là phiên bản đặc biệt, giá thường đắt hơn nhiều so với phiên bản thường.

Các loại mực kém chất lượng thì chảy quá nhanh, hoặc quá chậm, có khi lắng cặn trong bút, ăn mòn feed,...

Rồi còn có những bệnh ít nghiêm trọng hơn, nhưng không kém về mức độ gây khó chịu, như bleeding hay feather.

Đó là chưa kể đến việc các loại mực rẻ tiền có thể sử dụng hóa chất có khả năng gây hại cho sức khỏe (đặc biệt nguy hại nếu cho trẻ em sử dụng).

Tóm lại, những người chơi bút máy thường sẽ ít nhiều chơi cả mực, và tất nhiên, cũng như bút, mực không nhất thiết phải là loại đắt nhất (nhưng chắc chắn không phải loại rẻ tiền).

Tạm dừng tại đây, bài sau sẽ giới thiệu một vài nhãn hiệu mực có uy tín trên thị trường hiện nay.

Ảnh tham khảo: Độ bay màu của vài loại mực. Lần lượt từ trên xuống: Pelikan Royal Blue, Iroshizuku Tsuki-yo, Edelstein Jade, J. Herbin Vert Empire - ảnh scan khoảng hai tháng sau khi viết. (Nên xem hình lớn tại http://500px.com/photo/13605911 để thấy màu sắc chính xác hơn)
4.jpg

Akarivn